重和四首 其三

明代 释函可
敝絮蒙头卧,霜风奈若何。虚庭迎木客,汲井煮桑鹅。 适性此云足,容躯不在多。小僮存道意,袖手听长歌。
méng tóu   shuāng fēng nài ruò tíng yíng   jǐng zhǔ sāng é    
shì xìng yún   róng zài duō xiǎo tóng cún dào xiù   shǒu tīng cháng