重过鹞儿岭伤用道长史
荒山千万叠,茅舍頫河滨。岂意清明世,翻为憔悴人。
命穷身不返,志屈道还伸。为洒重来泪,平生心所亲。
huāng
荒
shān
山
qiān
千
wàn
万
dié
叠
,
máo
茅
shè
舍
fǔ
頫
hé
河
bīn
滨
。
。
qǐ
岂
yì
意
qīng
清
míng
明
shì
世
,
fān
翻
wèi
为
qiáo
憔
cuì
悴
rén
人
。
。
mìng
命
qióng
穷
shēn
身
bù
不
fǎn
返
,
zhì
志
qū
屈
dào
道
hái
还
shēn
伸
。
。
wèi
为
sǎ
洒
chóng
重
lái
来
lèi
泪
,
píng
平
shēng
生
xīn
心
suǒ
所
qīn
亲
。
。