重过桃渚
一棹天台依旧迷,重来秋爽足攀跻;苔衣糁糁髯偏美,石磴鳞鳞齿未齐。
梦到赤城霞气近,感深沧海水声低。临流空作桃花想,愧杀仙源是武溪。
yī
一
zhào
棹
tiān
天
tāi
台
yī
依
jiù
旧
mí
迷
,
chóng
重
lái
来
qiū
秋
shuǎng
爽
zú
足
pān
攀
jī
跻
;
tái
苔
yī
衣
shēn
糁
shēn
糁
rán
髯
piān
偏
měi
美
,
shí
石
dèng
磴
lín
鳞
lín
鳞
chǐ
齿
wèi
未
qí
齐
。
。
mèng
梦
dào
到
chì
赤
chéng
城
xiá
霞
qì
气
jìn
近
,
gǎn
感
shēn
深
cāng
沧
hǎi
海
shuǐ
水
shēng
声
dī
低
。
。
lín
临
liú
流
kōng
空
zuò
作
táo
桃
huā
花
xiǎng
想
,
kuì
愧
shā
杀
xiān
仙
yuán
源
shì
是
wǔ
武
xī
溪
。
。