重过惠应寺 其二

宋代 张度
竹色千霄直,闲房开翠微。人穿萝薜径,僧制芰荷衣。 篱果随时落,溪云傍晚归。愧非元度逸,常得息尘机。
zhú qiān xiāo zhí   xián fáng kāi cuì wēi rén chuān 穿 luó jìng   sēng zhì
guǒ suí shí luò   yún bàng wǎn guī kuì fēi yuán   cháng chén