重过光半大师兰若

宋代 何绛
为爱精蓝僻,崎岖入碧峰。客堂人少到,云影自重重。 雨过溪声长,林昏露气浓。山深鸟亦静,閒立路边松。
wèi ài jīng lán   fēng táng rén shǎo dào   yún yǐng chóng chóng
guò shēng zhǎng   lín hūn nóng shān shēn niǎo jìng   xián biān sōng