重过瓜步山

宋代 梅尧臣
魏武赋忘归,孤军处山顶。 虽邻江上浦,凿岩山巅井。 岂是欲劳兵,防患在萌颖。 我昔常登临,徘徊爱晴景。 片雨西北来,风雷变俄顷。 疾行下危磴,屡脱不及整。 沾濡入舟中,幼子喜抱颈。 问我适何之,衣湿不太冷。 昨暮泊其阳,月黑夜正永。 雁从沙际鸣,旅枕自耿耿。 平明夹橹去,庙树耸寒岭。 举首生白云,飘摇水中影。
wèi wàng guī   jūn chù shān dǐng  
suī lín jiāng shàng   záo yán shān diān jǐng  
shì láo bīng   fáng huàn zài méng yǐng  
cháng dēng lín   pái huái ài qíng jǐng  
piàn 西 běi lái   fēng léi biàn é qǐng  
xíng xià wēi dèng   tuō zhěng  
zhān zhōu zhōng   yòu bào jǐng  
wèn shì zhī   shī 湿 tài lěng  
zuó yáng   yuè hēi zhèng yǒng  
yàn cóng shā míng   zhěn gěng gěng  
píng míng jiā   miào shù sǒng hán lǐng  
shǒu shēng bái yún   piāo yáo shuǐ zhōng yǐng