种瓜

唐代 韦应物
率性方卤莽,理生尤自疏。今年学种瓜,园圃多荒芜。 众草同雨露,新苗独翳如。直以春窘迫,过时不得锄。 田家笑枉费,日夕转空虚。信非吾侪事,且读古人书。
shuài xìng fāng mǎng   shēng yóu shū jīn nián xué zhòng guā   yuán duō huāng
zhòng cǎo tóng   xīn miáo zhí chūn jiǒng   guò shí chú
tián jiā xiào wǎng fèi   zhuǎn kōng xìn fēi chái shì   qiě rén shū