重改灵岩玩月诗

明代 王鏊
浮云捲尽碧天高,坐见冰轮出海涛。秋色十分当此夜,风光千古属吾曹。 璚楼不钥身亲到,香径无人首独搔。天柱峰头那似此,莫嫌醉墨涴宫袍。
yún juǎn jǐn tiān gāo   zuò jiàn bīng lún chū hǎi tāo qiū shí fèn dāng fēng   guāng qiān shǔ cáo    
qióng lóu yào shēn qīn dào   xiāng jìng rén shǒu sāo tiān zhù fēng tóu shì   xián zuì gōng páo