重赋畏知寓斋

宋代 赵蕃
君昔少年日,起家官帝城。 诸公盛称许,往往动得名。 夷途一步趋,可到公与卿。 永怀松柏坚,高谢桃李荣。 谥斋乃曰渐,毫发无妄行。 惟时尹夫子,犹躬南山耕。 是公妙言语,一字与不轻。 铭能为君述,君志益以明。 蹉跎才几何,白发殆数茎。 低回尚前衔,牢落方南征。 潇湘清绝地,屈贾放逐情。 感今重恻古,慨叹识此生。 究竟渐之义,顾未忘蘖萌。 彼哉少年事,老矣夫何营。 彻之易以寓,俯梦仰辄惊。 何止宦为客,身悟浮云更。 南轩子张子,好学如玄成。 奋然吐长句,真觉万户轻。 尹张志则异,与君尽同盟。 见君极空洞,不比小器盈。 嗣宗绝臧否,白眼常若瞠。 司马万事好,是中差自宏。 看君接物际,二士盖熟评。 君今家山居,扁榜犹在桁。 傍陈漆园书,立参舆倚衡。 因兹大有得,居穷亦如亨, 嗟我道学晚,颇困尘网缨。 性又多忤物,举足逢沟阬。 誓将过君斋,指南问初程。 但恐持寸莛,莫致洪钟鸣。
jūn shào nián   jiā guān chéng  
zhū gōng shèng chēng   wǎng wǎng dòng míng  
  dào gōng qīng  
yǒng huái 怀 sōng bǎi jiān   gāo xiè táo róng  
shì zhāi nǎi yuē jiàn   háo wàng xíng  
wéi shí yǐn   yóu gōng nán shān gēng  
shì gōng miào yán   qīng  
míng néng wéi jūn shù   jūn zhì míng  
cuō tuó cái   bái dài shù jīng  
huí shàng qián xián   láo luò fāng nán zhēng  
xiāo xiāng qīng jué   jiǎ fàng zhú qíng  
gǎn jīn zhòng   kǎi tàn shí shēng  
jiū jìng jiàn zhī   wèi wàng niè méng  
zāi shào nián shì   lǎo yíng  
chè zhī   mèng yǎng zhé jīng  
zhǐ huàn wèi   shēn yún gèng  
nán xuān zhāng zi   hào xué xuán chéng  
fèn rán cháng   zhēn jué wàn qīng  
yǐn zhāng zhì   jūn jǐn tóng méng  
jiàn jūn kōng dòng   xiǎo yíng  
zōng jué zāng   bái yǎn cháng ruò chēng  
wàn shì hǎo   shì zhōng chà hóng  
kàn jūn jiē   èr shì gài shú píng  
jūn jīn jiā shān   biǎn bǎng yóu zài héng  
bàng chén yuán shū   cān héng  
yīn yǒu de   qióng hēng  
jiē dào xué wǎn   kùn chén wǎng yīng  
xìng yòu duō   féng gōu kēng  
shì jiāng guò jūn zhāi   zhǐ nán wèn chū chéng  
dàn kǒng chí cùn tíng   zhì hóng zhōng míng