重赋明山歌送胥式有仪还武昌

元代 张翥
盱母城南隐居者,一生耕凿盱南野。何年移入明山来,筑楼山颠云在下。 环山小坞三十六,中有清池荫桑竹。日高坞口烟雾消,稍见行人出深谷。 池头古井穿石空,绝底暗与江流通。井中鲤鱼长尺半,人不敢取疑蛟龙。 隐居何人曾子白,谁其从者胥生式。先生喜与山为徒,意不在仙在楼居。 胥也来读山中书。溪翁野老时时一相过,有筐盛蕨兮有酒盛壶。 兴酣题诗满青壁,墨痕入石青模糊。华盖浮丘,石门麻姑,邻峰丘壑可游衍,山中之乐足以遄吾躯。 生今掉头不肯住,京尘茫茫岁云暮。岂知卬亦爱山人,未办山赀得归去。 曾先生,几时把袂明山行,洒扫楼上听松声。黄精饱啖一千日,飞上丹梯朝玉京。
chéng nán yǐn zhě   shēng gēng záo nán nián míng shān lái zhù   lóu shān diān yún zài xià    
huán shān xiǎo sān shí liù   zhōng yǒu qīng chí yīn sāng zhú gāo kǒu yān xiāo shāo   jiàn xíng rén chū shēn    
chí tóu jǐng chuān 穿 shí kōng   jué àn jiāng liú tōng jǐng zhōng zhǎng chǐ bàn rén   gǎn jiāo lóng    
yǐn rén zēng bái   shuí cóng zhě shēng shì xiān sheng shān wèi   zài xiān zài lóu    
lái shān zhōng shū wēng lǎo shí shí xiāng guò yǒu   kuāng shèng jué yǒu jiǔ shèng    
xīng hān shī mǎn qīng   hén shí qīng huá gài qiū shí   mén lín   fēng qiū yóu yǎn shān   zhōng zhī chuán    
shēng jīn diào tóu kěn zhù   jīng chén máng máng suì yún zhī áng ài shān rén wèi   bàn shān guī    
céng xiān sheng   shí mèi míng shān xíng   sǎo lóu shàng tīng sōng shēng huáng jīng bǎo dàn qiān fēi   shàng dān cháo jīng