中峰行乐却望北山因而成咏

宋代 林逋
拂石玩林壑,旷然空色秋。 归云带层巘,疏苇际沧洲。 固自堪长往,何为难久留。 庶将濠上想,聊作剡中游。
shí wán lín   kuàng rán kōng qiū
guī yún dài céng yǎn   shū wěi cāng zhōu
kān cháng wǎng   wéi nán jiǔ liú
shù jiāng háo shàng xiǎng   liáo zuò shàn zhōng yóu