终风

先秦 诗经
终风且暴,顾我则笑,谑浪笑敖,中心是悼。 终风且霾,惠然肯来,莫往莫来,悠悠我思。 终风且曀[1],不日有曀,寤言不寐,愿言则嚏。 曀曀其阴,虺虺其雷,寤言不寐,愿言则怀。
zhōng fēng qiě bào   xiào   xuè làng xiào áo   zhōng xīn shì dào
zhōng fēng qiě mái   huì rán kěn lái   wǎng lái   yōu yōu
zhōng fēng qiě   [   1   ]   1], yǒu   yán   mèi yuàn yán
yīn   huǐ huǐ léi   yán mèi   yuàn yán huái 怀