重读徂徕集

宋代 欧阳修
我欲哭石子,夜开徂徕编。 开编未及读,涕泗已涟涟。 勉尽三四章,收泪辄忻懽。 切切善恶戒,丁宁仁义言。 如弭子谈论,疑子立我前。 乃知长在世,谁谓已沉泉。 昔也人事乖,相从常苦艰。 今而每思子,开卷子在颜。 我欲贵子文,刻以金玉联。 金可烁而销,玉可碎非坚。 不若书以纸,六经皆纸传。 但当书百本,传百以为千。 或落於四夷,或藏在深山。 待彼谤焰熄,放此光芒悬。 人生一世中,长短无百年。 无穷在其後,万世在其先。 得长多几何,得短未足怜。 惟彼不可朽,名声文行然。 谗诬不须辨,亦止百年间。 百年後来者,憎爱不相缘。 公议然後出,自然见媸妍。 孔孟困一生,毁逐遭百端。 後世苟不公,至今无圣贤。 所以忠义士,恃此死不难。 当子病方革,谤辞正腾喧。 众人皆欲杀,圣主独保全。 已埋犹不信,仅免斫其棺。 此事古未有,每思辄长叹。 我欲犯众怒,为子记此冤。 下纾冥冥忿,仰叫昭昭天。 书於苍翠石,立彼崔嵬巅。 询求子世家,恨子儿女顽。 经岁不见报,有辞未能铨。 忽开子遗文,使我心已宽。 子道自能久,吾言岂须镌。
shí   kāi lái biān
kāi biān wèi   lián lián
miǎn jǐn sān zhāng   shōu lèi zhé xīn guàn
qiē qiē shàn è jiè   dīng níng rén yán
zi tán lùn   zi qián
nǎi zhī zhǎng zài shì   shuí wèi chén quán
rén shì guāi   xiāng cóng cháng jiān
jīn ér měi zi   kāi juàn zi zài yán
guì wén   jīn lián
jīn shuò ér xiāo   suì fēi jiān
ruò shū zhǐ   liù jīng jiē zhǐ chuán
dàn dāng shū bǎi běn   chuán bǎi wéi qiān
huò luò   huò cáng zài shēn shān
dài bàng yàn   fàng guāng máng xuán
rén shēng shì zhōng   cháng duǎn bǎi nián
qióng zài hòu   wàn shì zài xiān
cháng duō   duǎn wèi lián
wéi xiǔ   míng shēng wén xíng rán
chán biàn   zhǐ bǎi nián jiān
bǎi nián hòu lái zhě   zēng ài xiāng yuán
gōng rán hòu chū   rán jiàn chī yán
kǒng mèng kùn shēng   huǐ zhú zāo bǎi duān
hòu shì gǒu gōng   zhì jīn shèng xián
suǒ zhōng shì   shì nán
dāng bìng fāng   bàng zhèng téng xuān
zhòng rén jiē shā   shèng zhǔ bǎo quán
mái yóu xìn   jǐn miǎn zhuó guān
shì wèi yǒu   měi zhé cháng tàn
fàn zhòng   wèi zi yuān
xià shū míng míng fèn 忿   yǎng jiào zhāo zhāo tiān
shū cāng cuì shí   cuī wéi diān
xún qiú shì jiā   hèn er wán
jīng suì jiàn bào   yǒu wèi néng quán
kāi zi wén   shǐ 使 xīn kuān
dào néng jiǔ   yán juān