仲冬冬至后

宋代 张嵲
仲冬冬至后,春从九地回。 去年逢春在此寺,今年复向此寺逢。 春来春去无复见花草,但有东风刮地如惊雷。 人生七十能几时,四度逢春只在斯。 祠官不复更递代,直若仓庾氏, 久任无年期。大农赋禄随官品, 丰俭由来皆有分。空尽天年在世间, 饥饱死生皆不问。癃老非才固应尔, 豪俊当年亦为此。谓非贬谪实累囚, 谓是归田犹禄仕。忆昔汉唐与本朝, 咸有自新及起废。如今岂无大眚及溥天, 不在他时洒心例。人生如寓年年老, 岁岁彫零人渐少。莫嫌四见魏唐春, 尚得逢春到华皓。祠官之设自何时, 闻是元丰宰相之所为。欲摈老成皆不用, 托於优假创斯规。当时弊政出一切, 岂谓疮疣后世遗。专宠持权事虽巧, 荣华宁得多时好。君不见金陵零落故相家, 一如寂寞韶阳庙。
zhòng dōng dōng zhì hòu   chūn cóng jiǔ huí  
nián féng chūn zài   jīn nián xiàng féng  
chūn lái chūn jiàn huā cǎo   dàn yǒu dōng fēng guā jīng léi  
rén shēng shí néng shí   féng chūn zhī zài  
guān gēng dài   zhí ruò cāng shì  
jiǔ rèn nián nóng suí guān pǐn    
fēng jiǎn yóu lái jiē yǒu fèn kōng jìn tiān nián zài shì jiān    
bǎo shēng jiē wèn lóng lǎo fēi cái yīng ěr    
háo jùn dāng nián wèi wèi fēi biǎn zhé shí léi qiú    
wèi shì guī tián yóu shì hàn táng běn cháo    
xián yǒu xīn fèi jīn shěng tiān    
zài shí xīn rén shēng nián nián lǎo    
suì suì diāo líng rén jiàn shǎo xián jiàn wèi táng chūn    
shàng féng chūn dào huá hào guān zhī shè shí    
wén shì yuán fēng zǎi xiàng zhī suǒ wéi bìn lǎo chéng jiē yòng    
tuō yōu jiǎ chuàng guī dāng shí zhèng chū qiè    
wèi chuāng yóu hòu shì zhuān chǒng chí quán shì suī qiǎo    
róng huá níng duō shí hǎo jūn jiàn jīn líng líng luò xiāng jiā    
sháo yáng miào