重登斗野亭二首

宋代 尤袤
野色涵空阔,平芜接渺瀰。 江淮天设险,星斗地分维。 乔木千年意,沧波万古悲。 老僧尤好事,见在索题诗。
hán kōng kuò   píng jiē miǎo  
jiāng huái tiān shè xiǎn   xīng dǒu fēn wéi  
qiáo qiān nián   cāng wàn bēi  
lǎo sēng yóu hǎo shì   jiàn zài suǒ shī