重到渭上旧居

唐代 白居易
旧居清渭曲,开门当蔡渡。十年方一还,几欲迷归路。 追思昔日行,感伤故游处。插柳作高林,种桃成老树。 因惊成人者,尽是旧童孺。试问旧老人,半为绕村墓。 浮生同过客,前后递来去。白日如弄珠,出没光不住。 人物日改变,举目悲所遇。回念念我身,安得不衰暮。 朱颜销不歇,白发生无数。唯有山门外,三峰色如故。
jiù qīng wèi   kāi mén dāng cài shí nián fāng hái   guī
zhuī xíng   gǎn shāng yóu chù chā liǔ zuò gāo lín   zhǒng táo chéng lǎo shù
yīn jīng chéng rén zhě   jìn shì jiù tóng shì wèn jiù lǎo rén   bàn wèi rào cūn
shēng tóng guò   qián hòu lái bái nòng zhū   chū guāng zhù
rén gǎi biàn   bēi suǒ huí niàn niàn shēn   ān shuāi
zhū yán xiāo xiē   bái shēng shù wéi yǒu shān mén wài   sān fēng