仲春再雪与禅衲夜话

宋代 程公许
蓬莱不肯著痴仙,放去湖山一任颠。 术不竞时甘敛退,僧知同趣喜留连。 春深半地雪盈尽,云破遥林月一弦。 拨尽灰寒吟未稳,不如欹枕惬昏眠。
péng lái kěn zhù chī xiān   fàng shān rèn diān  
shù jìng shí gān liǎn tuì 退   sēng zhī tóng liú lián  
chūn shēn bàn xuě yíng jǐn   yún yáo lín yuè xián  
jǐn huī hán yín wèi wěn   zhěn qiè hūn mián