仲春二日云阳野步
经岁长关客里门,东风特地上高原。黄鹂啼就鸠鸣树,白马嘶过犬吠村。
天欲困人如不及,春还慰我似能言。花明柳暗盈盈女,消尽江南落拓春。
jīng
经
suì
岁
cháng
长
guān
关
kè
客
lǐ
里
mén
门
,
dōng
东
fēng
风
tè
特
dì
地
shàng
上
gāo
高
yuán
原
。
。
huáng
黄
lí
鹂
tí
啼
jiù
就
jiū
鸠
míng
鸣
shù
树
,
bái
白
mǎ
马
sī
嘶
guò
过
quǎn
犬
fèi
吠
cūn
村
。
。
tiān
天
yù
欲
kùn
困
rén
人
rú
如
bù
不
jí
及
,
chūn
春
hái
还
wèi
慰
wǒ
我
shì
似
néng
能
yán
言
。
。
huā
花
míng
明
liǔ
柳
àn
暗
yíng
盈
yíng
盈
nǚ
女
,
xiāo
消
jìn
尽
jiāng
江
nán
南
luò
落
tuò
拓
chūn
春
。
。