中丞严公雨中垂寄见忆一绝,奉答二绝

唐代 杜甫
雨映行宫辱赠诗,元戎肯赴野人期。 江边老病虽无力,强拟晴天理钓丝。 何日雨晴云出溪,白沙青石先无泥。 只须伐竹开荒径,倚杖穿花听马嘶。
yìng xíng gōng zèng shī   yuán róng kěn rén
jiāng biān lǎo bìng suī   qiáng qíng tiān diào
qíng yún chū   bái shā qīng shí xiān
zhǐ zhú kāi huāng jìng   zhàng chuān 穿 huā tīng