仲诚家藏张蔡公石女剪制香奁绝巧持以求予诗

元代 刘因
静华墨君天下奇,陵川仙人为赋之。遗山野史誇慧女,万古春风蝴蝶词。 岂知此巧复绝代,夜月静拂天孙丝。梦云丝雨有形外,郢斤庖刃无心时。 蔡公凛凛袖鄂姿,诸郎画戟清香诗。香奁秀发亦馀事,诗人饥眼省见稀。 敲门青灯烂红碧,布衾惊走恶睡儿。破屋犹疑翠鲸怒,短褐谁怜紫凤移。 东家健妇把锄犁,西家处女负薪归。哀哀正念诛求苦,对此无言空泪垂。
jìng huá jūn tiān xià   líng chuān xiān rén wéi zhī shān shǐ kuā huì   wàn chūn fēng dié
zhī qiǎo jué dài   yuè jìng tiān sūn mèng yún yǒu xíng wài   yǐng jīn páo rèn xīn shí
cài gōng lǐn lǐn xiù è 姿   zhū láng huà qīng xiāng shī xiāng lián xiù shì   shī rén yǎn shěng jiàn
qiāo mén qīng dēng làn hóng   qīn jīng zǒu è shuì ér yóu cuì jīng   duǎn shuí lián fèng
dōng jiā jiàn chú   西 jiā chǔ xīn guī āi āi zhèng niàn zhū qiú   duì yán kōng lèi chuí