知足

宋代 卫宗武
束发至皓首,雅意在林谷。 退閒十五年,一官如脱梏。 抱关寻故步,谬语不可赎。 投绂赋归来。幸不至迷复。 有田可饷饥,有园可寄目。 有屋枵然大,其中无所蓄。 代步跨款段,课耕驱觳觫。 斗筲量易盈,菟裘计已足。 慨方际艰,已幸免僇辱。 年丰喜洊臻,我庾有新谷。 床头酒一壶,架上书数束。 酒余取书诵,岂不胜丝竹。 水北与城南,苍筠列万玉。 更须倣元亮,剩种松与菊。 招邀文字侣,吟哦日相属。 自足了余生,此外复何欲。
shù zhì hào shǒu   zài lín  
tuì 退 xián shí nián   guān tuō  
bào guān xún   miù shú  
tóu guī lái xìng zhì    
yǒu tián xiǎng   yǒu yuán  
yǒu xiāo rán   zhōng suǒ  
dài kuà kuǎn duàn   gēng  
dǒu shāo liàng yíng   qiú  
kǎi fāng jiān   xìng miǎn  
nián fēng jiàn zhēn   yǒu xīn  
chuáng tóu jiǔ   jià shàng shū shù shù  
jiǔ shū sòng   shèng zhú  
shuǐ běi chéng nán   cāng yún liè wàn  
gèng fǎng yuán liàng   shèng zhǒng sōng  
zhāo yāo wén   yín é xiāng zhǔ  
le shēng   wài