芝朮歌

宋代 周邦彦
华阳之天诸洞府,阿穴便门迷处所。三君谒帝不知还,帐冷祠空遗鹤羽。 玉津宝气久成腴,灵朮神芝时出土。日精潜烛山自明,人力穷搜神不与。 前年栋挠作新宫,坎坎空岩响斤斧。君来胎禽舞海雪,君去山云杂川雨。 是生朱草示尘寰,故遣樵青入林莽。檗膏紫漆自坚栗,下附天苏蟠石坞。 肉人但恐奇祸作,药笼复忧神物取。庐陵太守蕴仙风,健骨清姿欲飞举。 阴功除瘼民已悦,灵药引年天亦许。愿因服饵断膏粱,未让南华养生主。
huá yáng zhī tiān zhū dòng   ā xué biàn 便 mén chù suǒ sān jūn zhī hái   zhàng lěng kōng
jīn bǎo jiǔ chéng   líng zhú shén zhī shí chū jīng qián zhú shān míng   rén qióng sōu shén
qián nián dòng náo zuò xīn gōng   kǎn kǎn kōng yán xiǎng jīn jūn lái tāi qín hǎi xuě   jūn shān yún chuān
shì shēng zhū cǎo shì chén huán   qiǎn qiáo qīng lín mǎng gāo jiān   xià tiān pán shí
ròu rén dàn kǒng huò zuò   yào lóng yōu shén líng tài shǒu yùn xiān fēng   jiàn qīng 姿 fēi
yīn gōng chú mín yuè   líng yào yǐn nián tiān yuàn yīn ěr duàn gāo liáng   wèi ràng nán huá yǎng shēng zhǔ