致政□□□□子

宋代 邓林
致政归来两鬓霜,可堪哭子泪汪汪。钟情政自悲王衍,无嗣真宜悯卜商。 问寝屏帷秋夜永,过庭踪迹雨苔荒。劬劳未报生身德,想在泉台恨更长。
zhì zhèng guī lái liǎng bìn shuāng   kān zi lèi wāng wāng zhōng qíng zhèng bēi wáng yǎn   zhēn mǐn bo shāng    
wèn qǐn píng wéi qiū yǒng   guò tíng zōng tái huāng láo wèi bào shēng shēn xiǎng   zài quán tái hèn gèng zhǎng