致一斋述事

宋代 范成大
文书烟海困浮沉,不觉盘跚百病侵。 偶问客年惊我老,忽闻莺语叹春深。 今朝麦粒黄堪麪,几日秧田绿似针。 除却一*春雨足,眼前无物可关心。
wén shū yān hǎi kùn chén   jué pán shān bǎi bìng qīn
ǒu wèn nián jīng lǎo   wén yīng tàn chūn shēn
jīn zhāo mài huáng kān miàn   yāng tián 绿 shì zhēn
chú què   chūn   yǎn qián guān xīn