知音亭

宋代 郑元祐
亭院日长深复深,高山流水思愔愔。曲中别鹤啼清怨,树底薰风养绿阴。 激楚忽闻机裂帛,怀人又见冶镕金。能言万籁无南郭,隐几形闲孰赏音?
tíng yuàn zhǎng shēn shēn   gāo shān liú shuǐ yīn yīn zhōng bié qīng yuàn   shù xūn fēng yǎng 绿 yīn
chǔ wén liè   huái 怀 rén yòu jiàn róng jīn néng yán wàn lài nán guō   yìn xíng xián shú shǎng yīn