志雁

宋代 刘弇
东道出海陵,储水得故泺。野雁若烟海,于焉避缯缴。 去来迷春冬,唼喋识领略。于时腊将残,篝火彼童弱。 霜葭扬飞熛,敦迫海风恶。昆陵卷大地,电笑牵霆搏。 翩翩随阳侣,照影起虚愕。呜呼犯蓬勃,腾践剧殒雹。 捎捎青云翮,寒㶼谢寥廓。莫知孰奴王,百万归一爝。 有叟家青溪,三日举不涸。赤肉罗冈陵,腥血洒丛薄。 商人争行钱,烟艇纷飘泊。蓬茨未改故,十倍富前昨。 翻笑任公子,钓鲸沧海角。
dōng dào chū hǎi líng   chǔ shuǐ luò yàn ruò yān hǎi   yān zēng jiǎo    
lái chūn dōng   shà zhá shí lǐng lüè shí jiāng cán gōu   huǒ tóng ruò    
shuāng jiā yáng fēi biāo   dūn hǎi fēng è kūn líng juǎn diàn   xiào qiān tíng    
piān piān suí yáng   zhào yǐng è fàn péng téng   jiàn yǔn báo    
shāo shāo qīng yún   hán āi xiè liáo kuò zhī shú wáng bǎi   wàn guī jué    
yǒu sǒu jiā qīng   sān chì ròu luó gāng líng xīng   xuè cóng báo    
shāng rén zhēng xíng qián   yān tǐng fēn piāo péng wèi gǎi shí   bèi qián zuó    
fān xiào rèn gōng   diào jīng cāng hǎi jiǎo