志新诵近诗次韵二首 其二

宋代 孙觌
野鹤昂昂祗自奇,水凫泛泛强随时。问禅乞我安心法,住世分君大药资。 便欲乘桴从鲁叟,不须歌凤叹周衰。超然独啸千峰上,一吷清风万窍吹。
áng áng zhī   shuǐ fàn fàn qiáng suí shí wèn chán ān xīn   zhù shì fēn jūn yào
biàn 便 chéng cóng sǒu   fèng tàn zhōu shuāi chāo rán xiào qiān fēng shàng   xuè qīng fēng wàn qiào chuī