直溪吏

清代 吴伟业
直溪虽乡村,故是尚书里。 短棹经其门,叫声忽盈耳。 一翁被束缚,苦辞橐如洗。 吏指所居堂,即贫谁信尔。 呼人好作计,缓且受鞭垂。 穿漏四五间,中已无窗几。 屋梁记日月,仰视殊自耻。 昔也三年成,今也一朝毁。 贻我风雨愁,饱汝歌呼喜。 官逋依旧在,府帖重追起。 旁人共唏嘘,感叹良有以。 东家瓦渐稀,西舍墙半圯。 生涯分应尽,迟速总一理。 居者今何栖,去者将安徙。 明岁留空村,极目唯流水。
zhí suī xiāng cūn   shì shàng shū
duǎn zhào jīng mén   jiào shēng yíng ěr
wēng bèi shù   tuó
zhǐ suǒ táng   pín shuí xìn ěr
rén hǎo zuò   huǎn qiě shòu biān chuí
chuān 穿 lòu jiān   zhōng chuāng
liáng yuè   yǎng shì shū chǐ
sān nián cheng   jīn zhāo huǐ
fēng chóu   bǎo
guān jiù zài   tiě zhòng zhuī
páng rén gòng   gǎn tàn liáng yǒu
dōng jiā jiàn   西 shè qiáng bàn
shēng fēn yīng jǐn   chí zǒng
zhě jīn   zhě jiāng ān
míng suì liú kòng cūn   wéi liú shuǐ