志喜和秉之韵 其一

明代 王鏊
周邦虽旧命维新,历尽冰霜快值春。天上真人方出震,海滨大老定来臣。 奸回已报都从殛,风俗何忧未尽淳。但使遗才收拾尽,不妨垂老太湖滨。
zhōu bāng suī jiù mìng wéi xīn   jìn bīng shuāng kuài zhí chūn tiān shàng zhēn rén fāng chū zhèn hǎi   bīn lǎo dìng lái chén    
jiān huí bào dōu cóng   fēng yōu wèi jǐn chún dàn shǐ 使 cái shōu shí jǐn   fáng chuí lǎo tài bīn