至喜

宋代 欧阳修
为怜碧砌宜佳树,自斸苍苔选绿丛。不向芳菲趁开落,直须霜雪见青葱。 披条泫转清晨露,响叶萧骚半夜风。时扫浓阴北窗下,一枰闲且伴衰翁。
wèi lián jiā shù   zhǔ cāng tái xuǎn 绿 cóng xiàng fāng fēi chèn kāi luò zhí   shuāng xuě jiàn qīng cōng    
tiáo xuàn zhuǎn qīng chén   xiǎng xiāo sāo bàn fēng shí sǎo nóng yīn běi chuāng xià   píng xián qiě bàn shuāi wēng