至渭源诗
源渭奔禹穴,轻澜起客亭。浅浅满涧响,荡荡竟川鸣。
潘生称运石,冯子听波声。斜去临天半,横来对始平。
合流应不杂,方知性本清。
yuán
源
wèi
渭
bēn
奔
yǔ
禹
xué
穴
,
qīng
轻
lán
澜
qǐ
起
kè
客
tíng
亭
。
。
jiān
浅
jiān
浅
mǎn
满
jiàn
涧
xiǎng
响
,
dàng
荡
dàng
荡
jìng
竟
chuān
川
míng
鸣
。
。
pān
潘
shēng
生
chēng
称
yùn
运
shí
石
,
féng
冯
zǐ
子
tīng
听
bō
波
shēng
声
。
。
xié
斜
qù
去
lín
临
tiān
天
bàn
半
,
héng
横
lái
来
duì
对
shǐ
始
píng
平
。
。
hé
合
liú
流
yīng
应
bù
不
zá
杂
,
fāng
方
zhī
知
xìng
性
běn
本
qīng
清
。
。