侄孙亦龙作亭于小山之上□余以野亭名之得诗

宋代 戴复古
勿谓此亭水,岿然气不群。 静中观变化,闲处立功勋。 水细通岩窦,亭高压海云。 隐居行素志,不负圣明君。
wèi tíng shuǐ   kuī 岿 rán qún
jìng zhōng guān biàn huà   xián chǔ gōng xūn
shuǐ tōng yán dòu   tíng gāo hǎi yún
yǐn xíng zhì   shèng míng jūn