侄孙亦龙作亭于小山之上□余以野亭名之得诗

宋代 戴复古
平地变丘壑,安排若自然。 为山移白石,凿沼贮清泉。 栗里有松竹,兰亭无管弦。 轩裳非我事,在野不妨贤。
píng biàn qiū   ān pái ruò rán
wéi shān bái shí   záo zhǎo zhù qīng quán
yǒu sōng zhú   lán tíng guǎn xián
xuān cháng fēi shì   zài fáng xián