侄孙昺以东野农歌一编来细读足以起予七言有

宋代 戴复古
吾宗有东野,诗律颇留心。 不学晚唐体,曾闻大雅音。 霜空孤鹤唳,云洞老龙吟。 群噪无才思,昏鸦自满林。
zōng yǒu dōng   shī liú xīn
xué wǎn táng   céng wén yīn
shuāng kōng   yún dòng lǎo lóng yín
qún zào cái   hūn mǎn lín