直舍即事

宋代 晁补之
秋云多重阴,凌旦亦可乐。 虚斋坐亭午,寒雨依高阁。 王官有忧责,霖潦河未落。 孝先但欲眠,不奈弟子谑。 黄花迫晚景,白露下丛薄。 独当慰佳节,得酒自斟酌。
qiū yún duō chóng yīn   líng dàn
zhāi zuò tíng   hán gāo
wáng guān yǒu yōu   lín liáo wèi luò
xiào xiān dàn mián   nài xuè
huáng huā wǎn jǐng   bái xià cóng báo
dāng wèi jiā jié   jiǔ zhēn zhuó