止善堂

元代 王旭
人心若江河,昼夜无停流。 东流未到海,滔滔讵能休。 又如远游客,终年寄他州。 不知归其家,岁暮何所投。 水流上沧海,人行止故丘。 而况寰宇中,事物纷相酬。 人欲盛其炽,天理微以幽。 瞬息变化间,肝胆生戈矛。 苟不知所止,定心终无由。 所止非至善,此心犹可忧。 卓哉陈使君,立志希前修。 名堂以止善,善外俱无求。 我德自此明,新民功亦优。 还应有馀庆,永为斯堂留。 不愧大学篇,芳尘映千秋。
rén xīn ruò jiāng   zhòu tíng liú
dōng liú wèi dào hǎi   tāo tāo néng xiū
yòu yuǎn yóu   zhōng nián zhōu
zhī guī jiā   suì suǒ tóu
shuǐ liú shàng cāng hǎi   rén xíng zhǐ qiū
ér kuàng huán zhōng   shì fēn xiāng chóu
rén shèng chì   tiān wēi yōu
shùn biàn huà jiān   gān dǎn shēng máo
gǒu zhī suǒ zhǐ   dìng xīn zhōng yóu
suǒ zhǐ fēi zhì shàn   xīn yóu yōu
zhuó zāi chén shǐ 使 jūn   zhì qián xiū
míng tang zhǐ shàn   shàn wài qiú
míng   xīn mín gōng yōu
hái yīng yǒu qìng   yǒng wèi táng liú
kuì xué piān   fāng chén yìng qiān qiū