至日

清代 成鹫
眼边斜日下高舂,又放閒人过一冬。笑倚梅花搔白发,懒吹葭管候黄钟。 药苗带雪抽新笋,鹤势冲寒唳远峰。大地阳回人未觉,闭门空老最高松。
yǎn biān xié xià gāo chōng   yòu fàng xián rén guò dōng xiào méi huā sāo bái lǎn   chuī jiā guǎn hòu huáng zhōng    
yào miáo dài xuě chōu xīn sǔn   shì chōng hán yuǎn fēng yáng huí rén wèi jué   mén kōng lǎo zuì gāo sōng