纸衾

元代 谢宗可
霜捣溪藤一幅新,醉来高卧付诗人。松床夜煖云生席,蕙帐香融雪满身。 翡翠多情嫌寂寞,鸳鸯无分乐清贫。枕边不作红尘梦,睡足梅花玉洞春。
shuāng dǎo téng xīn   zuì lái gāo shī rén sōng chuáng nuǎn yún shēng   huì zhàng xiāng róng xuě mǎn shēn
fěi cuì duō qíng xián   yuān yāng fēn yuè qīng pín zhěn biān zuò hóng chén mèng   shuì méi huā dòng chūn