至前一日同诸子过雪斋因闻再举子

明代 释函可
相携莫怯晓风吹,盼盼天回一线期。田到荒年偏种玉,松于雪际更生枝。 因多男子嫌多累,不愿公卿但愿痴。团坐竟忘寒彻骨,敲冰共和洗儿诗。
xiāng xié qiè xiǎo fēng chuī   pàn pàn tiān huí xiàn 线 tián dào huāng nián piān zhǒng sōng   xuě gēng shēng zhī    
yīn duō nán xián duō lèi   yuàn gōng qīng dàn yuàn chī tuán zuò jìng wàng hán chè qiāo   bīng gòng ér shī