治圃四首 其三

元代 戴良
苒苒素秋节,凄凄天宇清。挈杖视西园,俯仰伤我情。 藜藿日就凋,惟见野草青。草青亦几日,霜露早已零。 万物会有终,人生无久荣。功勋苟不建,未若托林坰。 所以荷蒉翁,长歌悲磬声。吾其理吾圃,聊以隐自名。
rǎn rǎn qiū jié   tiān qīng qiè zhàng shì 西 yuán   yǎng shāng qíng
huò jiù diāo   wéi jiàn cǎo qīng cǎo qīng   shuāng zǎo líng
wàn huì yǒu zhōng   rén shēng jiǔ róng gōng xūn gǒu jiàn   wèi ruò tuō lín jiōng
suǒ kuì wēng   cháng bēi qìng shēng   liáo yǐn míng