治圃

宋代 陆游
槁蔓残芜满幽圃,多具鉏耰课僮竖;非惟吾圃要翦除,亦恐尔辈成惰窳。 老桂盘壑饱风霜,修篁当轩弄烟雨,一松孤立信豪杰,两槐对植如宾主。 珍禽拣枝春欲动,蠹穴扫空吾甚武。 蘼芜芽櫱已暗长,甘菊根芽亦潜吐,山姜涧蒲乃微草,露叶参差看仰俯。 世间安得有遗才,位置要须令得所。
gǎo màn cán mǎn yōu   duō chú yōu tóng shù   fēi wéi yào jiǎn chú   kǒng ěr bèi chéng duò
lǎo guì pán bǎo fēng shuāng   xiū huáng dāng xuān nòng yān   sōng xìn háo jié   liǎng huái duì zhí bīn zhǔ
zhēn qín jiǎn zhī chūn dòng   xué sǎo kōng shén
niè àn zhǎng   gān gēn qián   shān jiāng jiàn nǎi wēi cǎo   cēn kàn yǎng
shì jiān ān yǒu cái   wèi zhi yào lìng de suǒ