制幕孙君即益昌舍馆叠石栽竹于盆池索赋

宋代 程公许
好山意度如高人,偃蹇那肯来朱门。青油幕中盛快士,爱山惟恐不能致。 昭亭东望天一涯,武担亦复归迟迟。开窗延得竹君瘦,借竹为媒来石友。 烟云吐吞一席间,瓦盆取月湖海宽。羽书撤警文书省,一炷水沉销日永。 不嗔邻客唤门频,支颐对玩玉嶙峋。平生我亦烟霞痼,强拟为君援笔赋。 破除几许白云腴,肠枯搜搅一句无。昨宵梦怕大刀折,诗债未偿宁许别。 从君差乐休念归,剩借前箸裨筹帷。主公威声劘敌垒,旆旌行拂终南翠。 若携诸吏上峥嵘,容我后乘陪载赓。
hǎo shān gāo rén   yǎn jiǎn kěn lái zhū mén qīng yóu zhōng shèng kuài shì ài   shān wéi kǒng néng zhì    
zhāo tíng dōng wàng tiān   dān guī chí chí kāi chuāng yán zhú jūn shòu jiè   zhú wèi méi lái shí yǒu    
yān yún tūn jiān   pén yuè hǎi kuān shū chè jǐng wén shū shěng   zhù shuǐ chén xiāo yǒng    
chēn lín huàn mén pín   zhī duì wán lín xún píng shēng yān xiá qiáng   wèi jūn yuán    
chú bái yún   cháng sōu jiǎo zuó xiāo mèng dāo zhé shī   zhài wèi cháng níng bié    
cóng jūn chà xiū niàn guī   shèng jiè qián zhù chóu wéi zhǔ gōng wēi shēng lěi pèi   jīng xíng zhōng nán cuì    
ruò xié zhū shàng zhēng róng   róng hòu chéng péi zài gēng