知卢可庵教谕鼓歌

宋代 何梦桂
崇牙枞枞,贲鼓逢逢。 始作这以荆衡底贡之新革,试叩之以巴蜀故产之孤桐。 雷震一声草木拆,蠖信其屈龙起蛰。 天地訢合万物苏,阳气宣声阴屏迹。 矇瞍一鼓歌辟雍,始与斯民发童蒙。 大胥再鼓徵学士,复与学者开天聪。 当其俎豆前陈,甫掖山立。 缀兆序位,登降终日。 吾故鼓之以相礼,所以作尔之强力。 乃若冠盖孔孟,佩服程朱。 鸡鸣而起,亦步亦趋。 吾故鼓之心戒晨,所以觉尔之迷途。 至若理欲昏明,义利白黑。 夕惕不谨,日省何益。 吾故鼓之以谨昏,所以使尔非心之必斥。 呜呼,鼓人职废周礼湮, 方叔入汉鼓收声。举世聩聩呼不应, 千载孔堂比竹音。镗然一鼓惊雷霆, 撼动天地众耳醒。昌黎老死石鼓裂, 愧我才薄争奈此鼓文。
chóng cōng cōng   bēn féng féng  
shǐ zuò zhè jīng héng gòng zhī xīn   shì kòu zhī shǔ chǎn zhī tóng  
léi zhèn shēng cǎo chāi   huò xìn lóng zhé  
tiān wàn   yáng xuān shēng yīn píng  
méng sǒu yōng   shǐ mín tóng méng  
zài zhēng xué shì   xué zhě kāi tiān cōng  
dāng dòu qián chén   shān  
zhuì zhào wèi   dēng jiàng zhōng  
zhī xiāng   suǒ zuò ěr zhī qiáng  
nǎi ruò guān gài kǒng mèng   pèi chéng zhū  
míng ér    
zhī xīn jiè chén   suǒ jué ěr zhī  
zhì ruò hūn míng   bái hēi  
jǐn   xǐng  
zhī jǐn hūn   suǒ shǐ 使 ěr fēi xīn zhī chì  
  rén zhí fèi zhōu yān  
fāng shū hàn shōu shēng shì kuì kuì yīng    
qiān zǎi kǒng táng zhú yīn tāng rán jīng léi tíng    
hàn dòng tiān zhòng ěr xǐng chāng lǎo shí liè    
kuì cái báo zhēng nài wén