至乐楼诗为大学士费公赋

明代 王鏊
横林特地起高楼,楼上书多拟邺侯。日与圣贤相对语,身于天地复何求。 三峰有意当窗见,一水无声绕槛流。试问主人何所乐,本来无乐亦无忧。
héng lín gāo lóu   lóu shàng shū duō hòu shèng xián xiàng duì shēn   tiān qiú    
sān fēng yǒu dāng chuāng jiàn   shuǐ shēng rào kǎn liú shì wèn zhǔ rén suǒ běn   lái yōu