支郎歌

明代 王世贞
支郎逸气不可当,少年侠客荆佽装。千金岂惜结剑士,尺纸遂欲收扶桑。 偶然失意去府主,卖药长安大道傍。为饮真人上池水,朅来供奉金门里。 药囊手提燕庆卿,刀圭立起虢太子。慷慨莫谓秦无人,邹侯吹律天下春。 雕弧左射白额虎,明珠逆摘骊龙鳞。此时支郎参石画,男儿有心人不识。 一字能回日月光,片言坐致雷霆力。我亦曾师沧海君,中年麋鹿更为群。 北风一夜吹我出,泪落平原原上云。鹔鹴脱向阳昌肆,欲与支郎暂时醉。 眼前豪杰君自知,羞杀桃花五陵骑。
zhī láng dāng   shào nián xiá jīng zhuāng qiān jīn jié jiàn shì chǐ   zhǐ suì shōu sāng    
ǒu rán shī zhǔ   mài yào cháng ān dào bàng wèi yǐn zhēn rén shàng chí shuǐ qiè   lái gòng fèng jīn mén    
yào náng shǒu yàn qìng qīng   dāo guī guó tài kāng kǎi wèi qín rén zōu   hóu chuī tiān xià chūn    
diāo zuǒ shè bái é   míng zhū zhāi lóng lín shí zhī láng cān shí huà nán   ér yǒu xīn rén shí    
néng huí yuè guāng   piàn yán zuò zhì léi tíng céng shī cāng hǎi jūn zhōng   nián gèng 鹿 wéi qún    
běi fēng chuī chū   lèi luò píng yuán yuán shàng yún shuāng tuō xiàng yáng chāng   zhī láng zàn shí zuì    
yǎn qián háo jié jūn zhī   xiū shā táo huā líng