置酒与五客饯行因成一绝

宋代 吴芾
送尽行人我独留,老夫无计解离忧。 劝君今夜休辞醉,明日江山总是愁。
sòng jìn xíng rén liú   lǎo jiě yōu
quàn jūn jīn xiū zuì   míng jiāng shān zǒng shì chóu