至后雪

明代 杨慎
白雪晃玄阴,清都带玉岑。原鳞春盎盎,宫雉晓沉沉。 朔气龙沙远,寒光雁渚深。色裁斑女扇,声入楚妃琴。 黄竹当停奏,幽兰且罢吟。瑶华如可赠,持此慰离心。
bái xuě huǎng xuán yīn   qīng dōu dài cén yuán lín chūn àng àng   gōng zhì xiǎo chén chén
shuò lóng shā yuǎn   hán guāng yàn zhǔ shēn cái bān shàn   shēng chǔ fēi qín
huáng zhú dāng tíng zòu   yōu lán qiě yín yáo huá zèng   chí wèi xīn