至後睡觉

宋代 杨万里
匆匆又过一阳生,睡恰浓时梦忽惊。 帘幕深沉入四寂,阶除点滴两三更。 灯摇芒角开成晕,风吸窗棂过後声。 不是寒鸡寒似我,如何不肯唤天明。
cōng cōng yòu guò yáng shēng   shuì qià nóng shí mèng jīng  
lián shēn chén   jiē chú diǎn liǎng sān gēng  
dēng yáo máng jiǎo kāi chéng yūn   fēng chuāng líng guò hòu shēng  
shì hán hán shì   kěn huàn tiān míng