至后暴日
火煖毡床拥病翁,遣怀篇翰底求工。悲歌学士徒能壮,学坐禅僧要自空。
鹖旦犹鸣天有雪,爰居已去海无风。只留一段思乡意,不见诗中见梦中。
huǒ
火
nuǎn
煖
zhān
毡
chuáng
床
yōng
拥
bìng
病
wēng
翁
,
qiǎn
遣
huái
怀
piān
篇
hàn
翰
dǐ
底
qiú
求
gōng
工
bēi
。
gē
悲
xué
歌
shì
学
tú
士
néng
徒
zhuàng
能
xué
壮
,
zuò
学
chán
坐
sēng
禅
yào
僧
zì
要
kōng
自
空
。
hé
鹖
dàn
旦
yóu
犹
míng
鸣
tiān
天
yǒu
有
xuě
雪
,
yuán
爰
jū
居
yǐ
已
qù
去
hǎi
海
wú
无
fēng
风
zhǐ
。
liú
只
yī
留
duàn
一
sī
段
xiāng
思
yì
乡
bú
意
,
jiàn
不
shī
见
zhōng
诗
jiàn
中
mèng
见
zhōng
梦
中
。