至后
道人坐茅宇,独抱无弦琴。
对此景物变,夕云散还阴。
雨气一帘润,云意千山深。
新阳畅微暄,疏花点孤林。
芳时坐消歇,孰同岁寒心。
孤梅发清夜,庭树惊栖禽。
dào
道
rén
人
zuò
坐
máo
茅
yǔ
宇
,
dú
独
bào
抱
wú
无
xián
弦
qín
琴
。
duì
对
cǐ
此
jǐng
景
wù
物
biàn
变
,
xī
夕
yún
云
sàn
散
hái
还
yīn
阴
。
yǔ
雨
qì
气
yī
一
lián
帘
rùn
润
,
yún
云
yì
意
qiān
千
shān
山
shēn
深
。
xīn
新
yáng
阳
chàng
畅
wēi
微
xuān
暄
,
shū
疏
huā
花
diǎn
点
gū
孤
lín
林
。
fāng
芳
shí
时
zuò
坐
xiāo
消
xiē
歇
,
shú
孰
tóng
同
suì
岁
hán
寒
xīn
心
。
gū
孤
méi
梅
fā
发
qīng
清
yè
夜
,
tíng
庭
shù
树
jīng
惊
qī
栖
qín
禽
。